Yêu Sapa – Cảm chưa đủ, cần phải thấu

Trong trí nhớ của nhiều người Sapa là một thị trấn nhỏ đông đúc, náo nhiệt. Được đầu tư du lịch mạnh mẽ nên dạo gần đây lượng khách tới tham quan khá lớn, những ý kiến trái chiều về Sapa vì thế cũng ngày một tăng lên. Không tin vào đám đông và muốn tự cảm nhận, tôi đã đến Sapa với câu hỏi “Đến sapa nên đi đâu?” và tìm được câu trả lời cho riêng mình: Len lỏi ở đây vẫn luôn là một mạch sống thường nhật rất đỗi bình dị của người dân H”mong, những bản làng bình yên giữa ruộng bậc thang nguyên sơ, hùng vĩ!

Lần gặp mặt với xứ sở trên mây

Tôi tới Sapa vào một trưa mùa đông ít nắng. Cảm nhận đầu tiên khi đặt chân tới đây là bụi bởi quanh khách sạn tôi ở có nhiều công trình đang thi công nên bụi là một điều hiển nhiên. Để cung ứng đủ dịch vụ cho lượng du khách khổng lồ thì những việc như vậy cần được thông cảm.

Rời thị trấn lên đỉnh Fansipan, không khí trong lành và mát mẻ hơn. Chúng tôi có 15 phút để ngắm nhìn cảnh vật từ cáp treo và vượt qua tầng tầng lớp lớp mây trắng. Đây là tuyến cáp treo ba dây hiện đai nhất thế giới nên ai cũng bị ấn tượng. Tới nhà ga trên đỉnh núi, leo bậc thang đá chừng nửa giờ đồng hồ là đến nơi đặt cột mốc đánh dấu độ cao 3143 m của Fansipan.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *